[Kinh nghiệm] – Luật sư: “Kiểm sát viên nhanh trí bắt nọn bị cáo”

Trong phiên xử, không ít bị cáo đã khai không đúng sự thật, gây khó cho viện lẫn tòa. Tuy nhiên, nhiều kiểm sát viên nhanh trí cộng với kinh nghiệm nghề nghiệp đã vạch rõ gian dối…   Một kiểm sát viên VKSND quận Bình Thạnh (TP.HCM) nhớ lại một vụ ông tham gia xét xử cách đây vài tháng. Quá trình điều tra, bị cáo H. thừa nhận có giật điện thoại. Đột nhiên, ra trước tòa, H. quay ngược lại bảo: “Bị cáo chưa đụng tới điện thoại nữa chứ nói chi giật. Do bị hại run tay nên làm rớt điện thoại thôi”.

Giấu đầu hở đuôi

Vị kiểm sát viên này bảo: trong hồ sơ nêu rõ điện thoại rớt ngay chỗ bị cáo bị té xe. Điều này cho thấy bị cáo đã giật tài sản, chạy xe bỏ trốn nhưng bị ngã nên điện thoại rơi xuống vị trí này. Tuy nhiên, theo ông, nếu ép trả lời thì bị cáo vẫn không chịu nhận tội. Thế là ông từ tốn, nhẹ nhàng quay sang những câu hỏi đời thường, hỏi về hoàn cảnh gia đình bị cáo. Sau một lúc đối thoại, nhận thấy bị cáo có vẻ thành thật hơn, ông liền hỏi: “Bị cáo có giật được điện thoại không?”.

– Không, bị cáo thề là bị cáo chưa giật được, bị cáo chỉ vừa giơ tay lên thì bị hại quơ tay tự rớt điện thoại – H. trả lời.

– Thế… bị cáo chạy bao xa thì bị bắt?

– Dạ, khoảng 500 m là bị bắt rồi.

– Sao bị cáo bị bắt?

– Dạ thưa, bị người dân xung quanh rượt đuổi trượt té nên bị bắt.

– Khi bị bắt, điện thoại bị cáo giật của người ta đang nằm ở đâu?

– Dạ… dưới chân bị cáo té ạ…

Khi nói đến đây, bị cáo như nhận ra mình bị hớ nên cúi mặt im lặng. Còn HĐXX quay sang nhìn vị kiểm sát viên cười tủm tỉm. Một thẩm phán tại buổi xử hỏi: “Bị cáo còn gì để nói không?”.

H. đành thủ thỉ: “Dạ, không”.

Cũng bắt đầu từ giây phút lỡ lời này, H. đã phải tâm phục nhận hết tội trạng.

Đánh vào tâm lý đàn ông

Tại một phiên tòa xử tội trộm cắp tài sản mới đây ở TAND TP.HCM, một nữ công tố viên cũng đã đấu trí khá căng với bị cáo để tìm ra sự thật.

Ban đầu, việc xét hỏi diễn ra nhẹ nhàng do vụ án khá đơn giản. lợi dụng sự tin tưởng của người thân nhờ trong coi nhà cửa, bị cáo D. đã lấy trộm 60 triệu đồng rồi bỏ trốn. Sau khi tiêu xài gần hết số tiền trên, bị cáo ra đầu thú.

Tuy nhiên sau đó, vụ việc lại khá khúc mắc. Bị cáo khai tiêu xài 25 triệu đồng, số tiền còn lại đã trả cho người bị hại. Sau đó, bị cáo còn trả thêm 20 triệu đồng nữa.

Khổ nỗi người bị hại ở nước ngoài nên không thể đối chứng để biết bị cáo nói thật hay nói dối.

Vị kiểm sát viên quay sang hỏi D. về giấy tờ giao nhận tiền. Loanh quanh một lúc, bị cáo cho biết là không có. Thấy D. cúi mặt trả lời, với cảm nhận của một người làm nghề lâu năm, chị cảm thấy có gì không ổn nên cao giọng gặng hỏi: “Trả cho người ta 20 triệu đồng mà không có giấy tờ là thế nào, thế tại sao trước đây khi trả người ta 25 triệu đồng lại có giao nhận”. Bị cáo lại phân bua rằng do người nhà tin tưởng nhau nên không cần phải có giấy tờ.

Công tố viên nhìn thẳng vào bị cáo nói lớn: “Bây giờ bị cáo nhìn thẳng vào mắt tôi, nói thật rằng có trả 20 triệu đồng thêm về sau này không”. Lúc này, bị cáo D. thỏ thẻ bảo có trả nhưng đưa cho chị của người bị hại (!?). Nhận thấy bị cáo vẫn chưa thành thật, chị tấn công gay gắt hơn: “Bị cáo cần thẳng thắn, có làm có chịu. Trả rồi thì bảo trả, còn chưa trả thì ráng làm lụng mà trả cho người ta, làm đàn ông ai lại ba phải như vậy”…

Như đánh trúng tâm lý, khi chị vừa dứt lời, bị cáo D. đã thừa nhận chưa trả lại số tiền trên.

Sau buổi xét xử, chị kiểm sát viên tâm sự làm nữ công tố cực lắm. “Nhiều lúc mình cũng muốn nhẹ nhàng nhưng khi gặp bị cáo lì quá thì tự nhiên mình đổi giọng gay gắt lúc nào cũng không biết. Có vụ khi gằn giọng xong, thấy HĐXX nhìn mình thì mới hay” – chị cười…

Theo   PL.ON

360 Lượt xem